TruyenSexVIP.net > Dâm thư Trung Quốc > Chuyến xe bus số 13

Chuyến xe bus số 13

Phần 29
Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv.me, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Trông thấy gã chủ nhà khách đương nhiên đáng sợ, nhưng điều đáng sợ hơn là tay hắn lại cầm cái gậy gỗ của Lưu Khánh Chúc!

Lão Lưu đã xảy ra chuyện rồi?

Tinh thần chấn động, tôi lắp bắp nói: “Vừa mới về!”

“Vậy thì lên lầu nghỉ ngơi đi, không còn sớm nữa.”

Lúc nói ra mấy từ này, gã không hề cười, khác xa so với sự cợt nhả thường ngày. Giờ chẳng còn cách nào khác, tôi đành ừ một tiếng rồi đi theo gã ra bên ngoài, tôi đi phía trước, gã đi phía sau.

Xoẹt xoẹt xoẹt, tiếng dép lê cọ xát với sàn nhà làm tôi không rét mà run. Rất tò mò, rốt cuộc trên tầng 2 đã xảy ra chuyện gì, lại càng lo lắng cho an nguy của lão Lưu.

Vừa bước đến bậc cầu thang thì bỗng rầm một tiếng, tốp người máu me đầy mình đá văng cửa, đi giữa là một tên đầu trọc.

“Hoàn Tử Đầu?”

Vừa vào cửa, trông thấy tôi định đi lên lầu, Hoàn Tử Đầu cao giọng nói: “Huynh đệ, cậu chưa ngủ à, vừa hay đang muốn tìm cậu nói chuyện!”

Tốp người tay lăm lăm mã tấu, có thanh còn đang rỉ máu, nhìn vô cùng hung hãn. Thoáng liếc qua chủ nhà khách, gã trông thấy đám người thì khẽ nhíu mày, sau đó lập tức khôi phục vẻ cợt nhả: “Ai da, các vị có việc thì lên lầu nói đi, tôi không quấy rầy!”

Dứt lời, gã xoay người đi vào quầy lễ tân. Hoàn Tử Đầu nãy giờ chưa thèm để ý đến gã chủ nhà khách, vác thanh mã tấu lên vai, quay lại nói với đám đàn em: “Giữ cửa, không cho kẻ nào xông vào!”

Dứt lời lại quay sang nói với gã chủ nhà khách: “Tối lắm rồi, ngươi con mẹ bó có việc gì cũng đừng ra ngoài.”

Gã chủ nhà khách cười hì hì gật đầu.

Tôi với Hoàn Tử Đầu đi lên tầng 2, hắn nhìn tôi chằm chằm, cười khẩy: “Huynh đệ vừa gội đâug đấy à, ướt sũng nước kìa, sao không lau đi?”

Hoàn Tử Đầu xuất hiện lúc này đúng là khúc cây cứu mạng, điều lạ là gã chủ nhà khách không rõ người hay ma quỷ nhưng hình như vẫn có điểm sợ hắn. Thấp giọng hỏi nhỏ một câu: “Muộn thế này rồi, anh đi đâu mà người đầy máu thế kia?”

Hoàn Tử Đầu cau mày: “Con mẹ nó đang đi ăn, có mấy tiểu tử ngồi bàn bên cạnh, ta liếc chúng nó một cái, chúng còn dám sủa ra một câu ‘nhìn cái gì?’ Chúng nó nghĩ ta là ai chứ, liền xin mỗi tên tí máu!”

Hoàn Tử Đầu càng nói càng tức giận, cầm thanh mã tấu múa loạn xạ. Tôi chả có tâm trạng đâu mà nghe chuyện ân oán giang hồ của hắn, nói: “Thế anh đến tìm tôi có việc gì?”

Hoàn Tử Đầu chụp vai tôi, cười hề hề: “Đúng là có việc đến dặn dò cậu một chút.”

Vừa nói thì chúng tôi đã đi đến cửa phòng, tâm trạng tôi lại tức khắc căng thẳng. Tính cả lão Lưu thì nãy giờ đã có 4 người lên trên này. Đặc biệt là đôi tình nhân cùng người khách mới tới, đều được gã chủ nhà khách dẫn lên phòng này. Tiếp đó còn có tiếng thét thất thanh, tôi đứng trước cửa mà không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

Hoàn Tử Đầu nhìn tôi thắc mắc: “Không mở cửa đi, còn đứng ngây ra đó làm gì?”

Còn chưa kịp chuẩn bị sẵn sàng, tôi duỗi tay kéo cửa.

Trống không!

Người đâu?

Vội chạy nhanh vào tròng, lục tung toilet, gầm giường, tủ quần áo, nhưng chẳng thấy bóng người nào. Hoàn Tử Đầu thấy thế thì ngơ ra: “Huynh đệ, cậu tìm gì thế? Sao không thấy Lưu lão đâu?”

Ngồi xuống mép giường, tôi thở dài. Không đúng, người đều lên phòng này cơ mà? Vội đứng dậy chạy ra ngoài hành lang, đá văng toàn bộ cửa các phòng bên cạnh, cảnh tượng hiện ra khiến tôi sững sờ, mấy căn phòng liền nhau, sàn nhà toàn là máu!

Lòng thắt lại, lão Lưu sẽ không sao chứ? Chợt nghĩ đến căn phòng khóa trái dưới tầng 1, tôi quay sang bảo Hoàn Tử Đầu: “Anh đi xuống dưới với tôi!”

Thấy tôi căng thẳng như vậy, hắn chẳng hiểu gì đứng ngây ra, tôi xoay người chạy xuống dưới, hắn hét một tiếng rồi lao theo.

Gã chủ nhà khách đang đứng ở quầy lễ tân, thấy tôi xuống thì cợt nhả: “Tiểu ca lại muốn ra ngoài à?”

Không gáp lời gã, tôi đi thẳng về phía căn phòng cuối cùng. Vừa đập cửa vừa gọi: “Lão Lưu, lão Lưu, ông có trong đó không?”

Hoàn Tử Đầu cau mày: “Ý cậu là gì? Lưu lão bị nhốt trong này?” Dứt lời hắn đẩy tôi sang một bên: “Còn gõ cái rắm, xem đây!”

Hắn dắt thanh mã tấu vào cạp quần, lùi lại mấy bước rồi vọt tới đá văng cửa phòng. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến cả hai chúng tôi bàng hoàng – một căn phòng đầy xác chết!!!

Chẳng trách lúc nãy nghe phịch một tiếng, hóa ra là gã chủ nhà khách ném người vào trong. Tôi che miệng, hoảng loạn lục tung đống xác ngổn ngang tìm kiếm lão Lưu.

Ngay bên dưới xác đôi tình nhân trẻ, tôi thấy chiếc áo trắng rách nát của lão Lưu, liền cùng Hoàn Tử Đầu hợp sức kéo lão ra ngoài.

Lão Lưu hai mắt nhắm chặt, toàn thân dính máu, tôi lay thế nào cũng không thấy phản ứng.

“Chết rồi?” Hoàn Tử Đầu tính cách bộc trực, trông thấy lão Lưu như vậy thì liền thốt lên.

Khóe mắt tôi nhòa đi, mấy ngày nay lăn lộn cùng lão Lưu, đã coi ông ấy như cha mình, nếu ông ấy đã chết, chẳng khác nào mất đi một người thân.

“Khụ khụ…” trong lúc đang đau đớn thì lão Lưu đột nhiên ho khan, chậm rãi mở mắt, hỏi một câu: “Chủ nhà khách đâu?”

Câu hỏi của lão làm tôi giật mình, không xong, gã chủ nhà khách ở quầy lễ tân, nhất định nghe được tiếng chúng tôi phá cửa.

Hoàn Tử Đầu nổi nóng: “Đại sư làm sao? Tên gầy kia nhốt ông trong này?”

Dứt lời hắn hung hăng xách mã tấu đi ra phía ngoài. Hoàn Tử Đầu không biết đầu đuôi câu chuyện, nào hay gã chủ nhà khách quỷ dị thế nào, tôi vội đỡ lão Lưu đi theo.

Ra đến quầy lễ tân, đã sớm không thấy gã đâu nữa, ngay cả mấy đàn em giữ cửa cũng biến mất. Hoàn Tử Đầu kinh ngạc: “Sao đàn em của ta cũng không thấy?”

Lão Lưu không nhanh không chậm nói: “Bị ăn rồi!”

Câu này của lão Lưu dọa người đến mức thanh mã tấu trong tay Hoàn Tử Đầu rơi xuống đất.

“Cái gì???”

Lão Lưu nhặt cây gậy của mình trong quầy, chống xuống đất, nói: “Tên chủ nhà khách nửa người nửa ma, hắn rất gian xảo, người khách cuối cùng nhất đã bị hắn nuốt chửng!”

Hoàn Tử Đầu khó mà tin nổi, nhìn lão Lưu, hỏi: “Thế sao hắn không ăn ông?”

Lão Lưu đưa tay lau vết máu trên trán: “Gã này chuyên ăn máu và hút não người, ta bị hắn lừa, nhưng hắn không chạm được vào ta.”

Biết lão Lưu có bản lĩnh thu phục đồng hồ ma ám, đương nhiên Hoàn Tử Đầu tin ông ấy, không khỏi nuốt nước bọt sợ hãi. Nơi này tà môn quỷ dị, chúng tôi không dám ở lâu, vội chạy nhanh ra ngoài tìm chỗ ở khác.

Trên đường đi, Hoàn Tử Đầu vẫn còn sợ hãi, lắp bắp hỏi: “Lưu… Lưu lão, tối nay tôi chửi gã chủ nhà khách mấy câu, suýt còn tẩn hắn một trận, liệu hắn có tìm tôi báo thù không?”

Lão Lưu vừa chống gậy bước đi, vừa lạnh giọng nói: “Nếu không phải ngươi ngày ngày đánh nhau, máu đầy tay, sát khí quá nặng, thì đã sớm chết ở cái đồng hồ rồi!”

Hoàn Tử Đầu toát mồ hôi trán: “Ông xem, từ nhỏ tôi đã ghét đọc sách, có lẽ con đường hắc đạo này là đúng đắn rồi!”

Tôi với lão Lưu chẳng buồn để tâm đến câu nói của hắn, cả đường đi không nói gì thêm. Cuối cùng, ba người tìm một khách sạn trong khu đông dân cư để ở lại. Hoàn Tử Đầu nghe nói tòa nhà 4 tầng không phải bị ma ám, thì vui không ngậm được mồm.

Cuối cùng, dưới sự khuyên nhủ của hai chúng tôi, hắn sai người tìm một chỗ ở mới cho cô gái nhặt ve chai bên trong. Đêm nay hắn tới nhà khách tìm tôi, chính là muốn dặn dò sau khi xử lý xong tòa nhà thì tâng bốc hắn vài câu trước mặt chị dâu.

Chúng tôi bàn bạc, cuối cùng đồng ý, hẹn nhau sáng mai sẽ đi gặp chị dâu của hắn.

Về phần tài xế thứ tư, lão Lưu chỉ biết anh ta tên là Vương Đại Trung, sống ở khu kinh tế mới này. Nhưng nơi đây dân cư mấy chục vạn, rốt cuộc người này sống ở đâu, thì phải dựa vào tai mắt đám xã hội đen, mà chị dâu của Hoàn Tử Đầu là số một.

Trên đường đi đến chỗ chị dâu hắn, Hoàn Tử Đầu giới thiệu sơ qua về bà ấy cho chúng tôi. Thực ra ban đầu Hoàn Tử Đầu đi theo một đại ca, sau đó đại ca cưới vợ. Nhưng từ người vợ này tham gia vào giang hồ thì đại ca không quản được việc gì nữa, từ trên xuống dưới, đều do chị dâu nắm quyền.

Chị dâu hắn ở bên Nga 5 năm trời, trong tay có rất nhiều mối làm ăn, mà bất kể làm ăn hay quan hệ, bà ta đều có máu mặt.

Chúng tôi đi vào một khu chung cư cao cấp, trong khu đều là những ngôi nhà xa xỉ theo phong cách phương Tây, theo Hoàn Đầu Tử nói thì toàn bộ khu này thuộc quyền sở hữu của chị dâu hắn.

Xuống xe ở đài phun nước quảng trường, một đám người vây quanh một phụ nữ tóc vàng, đang nói chuyện gì đó. Hoàn Tử Đầu chạy qua, ba hoa bốc phét về việc chúng tôi xử lý tòa nhà ra sao, chị dâu nghe mà gật đầu lia lịa, vẫy tay bảo tôi với lão Lưu đi qua đó.

Trông chị dâu hắn phốp pháp, nhưng tính tình khá hòa nhã, cười cười chào hỏi chúng tôi. Tôi vội lên tiếng đáp lễ, lão Lưu đứng cạnh lại chẳng nói gì. Quay đầu nhìn mới thấy, lão Lưu đang chăm chăm quan sát đám người phía sau bà ta, không chớp mắt.

Nhìn theo ánh mắt lão, tôi sợ hãi, bất giác túm lấy cánh tay lão Lưu.

Gã chủ nhà khách, sao gã cũng có mặt ở đây???

Danh sách các phần:
Phần 1Phần 2Phần 3Phần 4Phần 5Phần 6Phần 7Phần 8Phần 9Phần 10Phần 11Phần 12Phần 13Phần 14Phần 15Phần 16Phần 17Phần 18Phần 19Phần 20Phần 21Phần 22Phần 23Phần 24Phần 25Phần 26Phần 27Phần 28Phần 29Phần 30Phần 31Phần 32Phần 33Phần 34Phần 35Phần 36Phần 37Phần 38Phần 39Phần 40Phần 41Phần 42Phần 43Phần 44Phần 45Phần 46Phần 47Phần 48Phần 49Phần 50Phần 51Phần 52Phần 53Phần 54Phần 55Phần 56Phần 57Phần 58Phần 59Phần 60Phần 61Phần 62Phần 63Phần 64Phần 65Phần 66Phần 67Phần 68Phần 69Phần 70Phần 71Phần 72Phần 73Phần 74Phần 75Phần 76Phần 77Phần 78Phần 79Phần 80Phần 81Phần 82Phần 83Phần 84Phần 85Phần 86Phần 87Phần 88Phần 89Phần 90Phần 91Phần 92Phần 93Phần 94Phần 95Phần 96Phần 97Phần 98Phần 99Phần 100Phần 101Phần 102Phần 103Phần 104Phần 105Phần 106Phần 107Phần 108Phần 109Phần 110Phần 111Phần 112Phần 113Phần 114Phần 115Phần 116Phần 117Phần 118Phần 119Phần 120Phần 121Phần 122Phần 123Phần 124Phần 125Phần 126Phần 127Phần 128Phần 129Phần 130Phần 131Phần 132Phần 133Phần 134Phần 135Phần 136Phần 137Phần 138Phần 139Phần 140Phần 141Phần 142Phần 143Phần 144Phần 145Phần 146Phần 147Phần 148Phần 149Phần 150Phần 151Phần 152Phần 153Phần 154Phần 155Phần 156Phần 157Phần 158Phần 159Phần 160Phần 161Phần 162Phần 163Phần 164Phần 165Phần 166Phần 167Phần 168Phần 169Phần 170Phần 171Phần 172Phần 173Phần 174Phần 175Phần 176Phần 177Phần 178Phần 179Phần 180Phần 181Phần 182Phần 183Phần 184Phần 185Phần 186Phần 187Phần 188Phần 189Phần 190Phần 191Phần 192Phần 193Phần 194Phần 195Phần 196Phần 197Phần 198Phần 199Phần 200Phần 201Phần 202Phần 203Phần 204Phần 205Phần 206Phần 207Phần 208Phần 209Phần 210Phần 211Phần 212Phần 213Phần 214Phần 215Phần 216Phần 217Phần 218Phần 219Phần 220Phần 221Phần 222Phần 223Phần 224Phần 225Phần 226Phần 227Phần 228Phần 229Phần 230Phần 231Phần 232Phần 233Phần 234Phần 235Phần 236Phần 237Phần 238Phần 239Phần 240Phần 241Phần 242Phần 243Phần 244Phần 245Phần 246Phần 247Phần 248Phần 249Phần 250Phần 251Phần 252Phần 253Phần 254Phần 255Phần 256Phần 257Phần 258
Thông tin truyện
Tên truyệnChuyến xe bus số 13
Tác giả Chưa xác định
Phân loại Dâm thư Trung Quốc, Truyện dịch, Truyện Set, Truyện sex dài tập
Ngày cập nhật21-02-2023 21:59:53
Truyện ngẫu nhiên
Gái nhà quê (Update phần 5)
Cắm sừng (Update phần 3) - Cô Kim
Lạc thú nhà cô giáo (Update phần 30) - Leysek
Người trong giang hồ (Update phần 3)